This is the second time i write a fan account. Even though it was yesterday, but the memories and feelings are still here, in my heart. Finally, 4 years since 2006, the start of my love for SJ as well as Kpop, yeah, MY DREAM HAS COME TRUE, finally!!!!
This will be a detailed fanaccount that helps me remember every second of that special day, so Vietnamese from here, sorry.
Mặc dù hôm nay đã là 28/03, chính xác là đêm 29/03, hơn một ngày kể từ ngày mà tớ có thể chạm vào giấc mơ của mình.
D-1: 26/03
Vốn dĩ theo thông báo của Saju, Sajuers nói riêng các V-ELFs nói chung được khuyến khích không ra sân bay để đón SJ. Khi biết tin đó tớ đã hụt hẫng lắm, song vì đã luôn lo lắng điều tồi tệ nhất sẽ xảy ra nên đã quyết định không đi, vì thiết nghĩ rằng, một khi mình đã có ý nghĩ như vậy thì mọi người cũng sẽ thế, và thảm cảnh sẽ còn thảm hơn nhiều. Quyết định đó vẫn được duy trì một cách ngượng nghịu khi mà nhóm tớ, dù không nói ra, đứa nào cũng không muốn sân bay thiếu đi màu xanh. Và có lẽ như là định mệnh :)), đúng 2h đêm ngày 27/03, tớ quyết định nhắn tin cho con bạn Hà Trang để bàn xem có nên ra khách sạn hay sân bay không. Đang nt dở thì thấy đồng chí dang PM cho mình với nội dung tương tự =)). Tư tưởng lớn gặp nhau đúng thời điểm, cả 2 bàn tính có nên ra sân bay không. Một mặt muốn đi vì sợ rằng nếu SJ ra cửa thường, mọi chuyện suôn sẻ thì sẽ cảm thấy hối hận, một mặt không muốn đi vì sợ những điều không muốn sẽ xảy ra. Cứ như vậy mà cứ đưa đẩy mãi mà không đi đến quyết định cuối cùng. Và sau 1 hồi 15', kế hoạch ra SVD Mĩ Đình từ sáng đã được chuyển thành "thẳng tiến Nội Bài" lúc 7h. Vâng, quyết định được đưa ra cách giờ hẹn 5h, trong khi kế hoạch mới vẫn chưa đc biết đến bởi 3 đứa con lại của hội. 2h đêm, gọi điện nt loạn cả lên, khi phổ biến cho những đứa kia thì y như rằng cũng phải tranh luận 1 lúc.
Nói đi nói lại, việc đi ra Nội Bài sáng 27 đã được quyết định rồi.D-Day: 27/03
6:00 PREPARATIONS
Hôm nay kỉ niệm ngày cưới của bố mẹ tớ, vì vậy khi chưa thông báo lại cho bố mẹ kế hoạch mới ra Nội Bài rồi lại phóng ra khỏi nhà từ sớm tới đêm thì thật sự sẽ rất có lỗi. Vì thế 2 chị em đã hoàn thành nốt món quà dành tặng bố mẹ trong đêm hôm trước, rồi sáng 27 dậy sớm, xin phép bố mẹ tiện thể giấu món quà trong phòng luôn. Thật sự con vẫn thấy có lỗi với bố mẹ T T
07:00 ARRIVAL AT NOIBAI AIRPORT
Chuẩn bị tới giờ lên đường. Dự đoán đây sẽ là một ngày vất vả nên tớ đã phải mua ngay 1 hộp xôi đầy để ăn trên đường, phòng tránh nguy cơ chết đói khi hát Sorry Sorry. Trên đường tới Nội Bài vui lắm, cũng như hồi SNSD vậy, nhờ chú tài xế mở 3jib album của SJ mà tớ mang theo để bật ầm ĩ trên ô tô, tiện thể tập fanchant luôn. Nghe nhạc to mà lại mở cửa kính, lúc play Sorry Sorry cứ thấy mọi người nhìn vào taxi mình =)) Đến lúc này thì tinh thần Variety Jeongshin lại nhen nhóm trong mình ._. Quay trở lại chuyến đi, cảm giác lần này đi khá nhanh, một lúc là đã thấy đến NB rồi.
08:00 Lần này taxi đỗ ở tầng 2, khi mình từ từ đi thang máy xuống tầng 1 thì hoàn toàn bị choáng ngợp bới 1 màu sapphire bao phủ sân bay. V-ELFs, phần lớn là mem của sj13vn đã tập trung đông đủ ở Cửa A. Mọi người đứng rất có tổ chức, quy củ, khiến cho màu sapphire lại càng trở nên đẹp hơn bao giờ hết xD. Nhưng chợt nhớ ra rằng, rõ ràng là chuyến đi từ Bangkok lúc 9h35' là tại Cửa B. Phân vân 1 lúc, bất chấp hàng trăm người đã đứng quanh cửa B, hội của tớ chạy sang bên cửa A vắng tanh. Tới đó cũng có vài người, là mấy bạn Sajuer. Mấy đứa suỵt suỵt với nhau rằng "cứ mặc kệ bên kia, mình ăn chắc bên này đã". Vậy là mặc dù tới muộn hơn phần lớn mọi người, nhưng do tinh mắt để ý nên tụi tớ đã là những người đầu tiên xếp hàng ở bên cửa B. Hàng người ùa ùa kéo đến, cho tới khi bên cửa B trở nên giống như cửa A cách đây vài phút. Dưới sự quản lý của staff, mọi người tập trung khá nhanh. Hội của tớ, giữ nguyên vị trí những-người-đứng-đầu-của-hàng-đầu-tiên, cũng cố gắng hết sức để kiềm chế những người phía sau. Nhìn chung tình hình an ninh khá là ổn định trước khi SJ tới. Làm quen với mấy bạn gần đó cũng vui lắm, dù nói chuyện có vài lần mà cứ như bạn quen từ lâu vậy. Tình cảm của ELF thật tuyệt nhỉ xD.
09:20 Khi mà khoảnh khắc đầu tiên đó chỉ còn 15' nữa thôi, tất cả mọi người đều hồi hộp. Ngồi ngay ngắn mà lòng thì cứ thấp thỏm. Cứ thỉnh thoảng khi có bóng người trong phòng chờ, đứa nào đứa này đều ngoái ra nhưng không phải, tớ thì mỗi lúc như thế tim lại nhảy dựng lên, mắt hơi nhòe nhòe ướt. Ban đầu cô nhân viên của sân bay còn nói đùa là SJ ra cửa VIP, làm cho cả lũ hết hồn.
09:45 Phòng chờ bắt đầu xuất hiện bóng dáng 8 zai già zai trẻ. Tất cả V-ELFs tại đó đều vỡ òa lên, những tiếng hét "Super Junior! Super Junior! Super Junior!" không ngừng nghỉ cho tới khi Super Junior thật sự bước ra. Người đầu tiên bước ra là Yesung, mọi người đều kể lại rằng như chết lặng khi thấy Yesung cười, nhưng thú thật lúc đó tớ chỉ thấy cái bóng của ông vụt qua, còn không kịp để ý là ai. Không phải vì Yesung bị khuất khỏi tầm nhìn của mình, mà vì lúc đó thật sự ánh mắt của tớ hoàn toàn bị thôi miên bới người đi ngay sau đó - Teukie. Leader đội mũ trắng, mặc áo trắng, quần đen và đeo kính. Đến khi này thì tớ mới thực sự ý thức được một sự thật mơ màng của mình, SUJU ĐÃ TỚI VIỆT NAM. Thật sự như muốn xé toạc mọi thứ ra, hình ảnh một leader cao ráo, trắng trẻo, miệng mỉm cười cùng với ánh mắt đưa qua phía bên phải (phía tớ) và vẫy chào. Thật sự, thật sự, thật sự, chưa bao giờ tớ nghĩ rằng lão già của SJ lại tuyệt vời đến thế. Thật sự vô cùng bling bling like LED, à k, angel ấy ;_; Hình ảnh của cái vẫy chào đó giờ như khắc vào tim tớ vậy (:
Teuk nhanh chóng đi qua, ngay sau là những zai còn lại, mỗi người tớ lại thấy bóng dáng 1 chút, nhưng không đủ tỉnh táo để nhận ra ai là ai. Chỉ thấy một người đội mũ len, một người đeo khẩu trang, mấy cái bóng trắng cứ vụt qua không để cho mình nhìn. Tới lúc này thì SJ đã đi qua hết khu vực tớ đứng, mọi người phía dưới cứ đẩy dồn lên nhưng giờ cũng chẳng còn ích gì vì SJ đã đi qua rồi. Hàng rào bảo vê cũng chả thấy đâu nữa, còn hàng lối thì cũng giải tán vì SJ đã sắp ra tới ô tô.
Mọi người đều chạy ào ra phía bên ngoài bằng cửa A, cửa B. Còn tớ thì cứ đứng đó, thần người ra, còn nước mắt thì không ngừng chảy. "Đây là sự thật ư?" , thậm chí tớ còn không đủ tự tin để đón nhận sự thật này. Những con người đó, những con người của 4 năm chờ đợi, vừa ở trước mặt mình thôi, vừa ở đó thôi mà vẫy, mà cười với mình. Mắt nhòe đến nỗi không nhìn thấy đường, nhưng tớ vẫn cố chạy ra ngoài bằng cửa B. Mọi người bu kín quay chiếc xe, khiến nó mất một khoảng thời gian mới đi được. Vì manager đã kéo cửa rèm nên cũng chẳng nhìn thấy ai ở phía trong. Tớ cứ đứng gọn lên phía vỉa hè, lại đứng lặng mà khóc, giữa cái không gian tán loạn ấy. Đúng lúc đấy gặp con bạn cũng đang méo mó mặt mày, 2 con tự dưng ôm nhau khóc. Một lúc sau khi ô tô đi mất mới tập hơn được hết 6 đứa, thấy đứa nào cũng ứa nước mắt. Thế rồi trước cửa B, 6 con ôm nhau khóc lóc thảm thiết. Lúc đó bị mọi người nhìn, lại bị quay phim, ngượng quá :-< Nhưng dù sao đó cũng là niềm vui thật sự. Lúc đó chỉ muốn khóc ra thật nhiều, thật nhiều, như kiểu muốn kéo dài niềm vui vậy xD.
10:00 Ngay sau đó chúng tớ bắt taxi, ban đầu tính chạy theo về Fraiser Suites, nhưng lại có người thông tin rằng SJ sẽ ra rehease tại Mĩ Đình trước rồi mới quay lại khách sạn sau, nên lòng vòng 1 lúc chúng tớ đã quay lại Mĩ Đình. Lúc này ở đó vắng người lắm, hầu hết là ELFs từ sân vận động về. Mấy đứa ngồi hàn huyên, xem mình nhìn thấy ai, như thế nào. Mọi người phần lớn đều phát điên vì nụ cười của Yesung =)). Sau đó 1 chị lôi cái fancam vừa quay được ra xem, rồi mấy đứa soi kĩ và phát hiện ra có 1 người rất giống Won. 9 người! mấy đứa hú hét ầm ĩ khi nghĩ rằng Won cũng đi cùng với 8 mem, nhưng cuối cùng lại thất vọng khi phát hiện ra đó là chủ manager ._.
11:30 Vật vờ dưới trời nắng một lúc, 2 con bạn tớ rủ nhau đi lăng quăng quanh đấy, mình thì ngồi đợi có chị dâu tương lai mang đồ ăn đến :)). Lúc này ở bên trong sân vận động bắt đầu xuất hiện những tiếng nhạc lớn. NEORAGO!!! Buổi rehearsal của SuJu đã bắt đầu! Mọi người đều hú hét ầm ĩ. Bài thứ 2 SJ chuẩn bị là Rokkugo, tiếng hát trot sôi động lại làm phát điên tất cả ELFs đứng chờ bên ngoài. Đúng lúc đó con bạn gọi điện, chính xác là nó gào lên, không nghe ra gì cả. Định thần một lúc hóa ra nó đang ở bên trong sân vận động rồi, đang nhìn thấy SJ rehearse rồi :((. Nó bày lại cách đi vào SVD qua khe hở của cửa phụ, rồi trèo qua hàng rào, lên cầu thang, abc... Lúc này mình bị bay mất chiếc giày =)), quay lại xỏ vội rồi chạy như điên tới SVD. Chạy đến nơi thì cổ họng khô đến nỗi không thể nói cũng không thể thở nổi. Lấy nhanh chai nước uống để hồi sinh và quay trở lại với thực tế. Vâng, SUJU ĐANG Ở NGAY TRƯỚC MẶT CHÚNG TỚ. Vừa kết thúc rehearse Rokkugo, SJ nói gì đó rồi bắt đầu bài thứ 3. HAENGBOK! Mấy con như phát điên lên, mỗi đứa tay cầm 1 thiết bị ghi hình như quá run nên đã từ bỏ hoặc làm ăn k ra gì =)) Vậy nên những khoảnh khắc quý giá nhất không được ghi lại. Mấy đứa cố kiềm chế không hét lớn để đề phòng staff phát hiện mà đuổi đi. Cảm xúc thật sự không thể tả nổi, cái cảm giác chỉ đứng cách SJ hơn 20m, hay dù khoảng cách có là bao nhiêu, cái không gian mà chỉ có mấy đứa với nhau, ngắm nhìn 8 người SJ như là của riêng mình, cái khoảng cách đó dường như được xích gần hơn. Tới đoạn mấy thằng khoác vai nhau nhảy chân sáo, mấy đứa như vỡ òa lên, mình lại cảm nhận được những giọt nước mắt đang trực trào. Bởi từ khi thích SJ tới giờ, mình thấy Suju gần gũi lắm, nhưng tới khi thật sự đứng gần thì mới biết họ ở xa mình đến như thế nào. Và điệu chân sáo đó đã thật sự khiến tớ cảm động, "À, vẫn là những thằng điên của mình đây mà xD". Đoạn dance của Haengbok, SJ không hét là "Yo Eunhyuk, Yo Eunhyuk" như bình thường mà là "Yo Vietnam, Yo Vietnam" đó<333Cuối bài, SJ lại hét "Uri neun Super Juni-ORRR", mấy chúc cái miếng cố kiềm chế từ nãy cũng vang theo, bất chấp nguy cơ rượt đuổi của staff. Thật sự, cái cảm xúc lúc đó, không thể nào có thể diễn tả thành lời được. Bài cuối cùng vang lên, SORRY SORRY! Mấy con lại bắt đầu fan gơn, đang định nhẩm bài fanchant Sorry Sorry thì phát hiện nó là bản Remix =)) Đùa chứ mình có nghe mấy đâu, nhưng tinh thần tự phát của mình thì cũng phải là thường.
Tới một đoạn nhảy, Kyuhyun quay người và đã thấy bọn tớ xDD Chỉ tiếc là cậu magnae không có phản ứng gì luôn D: Sau đó lại tới lượt Min quay nghiêng người để nhảy, và lúc đó Min đã thấy chúng tớ, và MIN ĐÃ VẪY CHÚNG TỚ<3333 Chỉ là một cái vẫy tay nhẹ thôi, nhưng nó thật sự làm chúng tớ bật khóc. Đến gần hết bài, mấy đứa quyết định tập fanchant đoạn cuối của Sorry Sorry luôn, quyết tâm đoạn cuối hét Super Junior một quả thật to, rồi chạy bán mạng :)) Và đến khi chúng tớ thật sự hét, tiếng vang có lẽ đã khá lớn. Tớ cá là Suju đã nghe thấy mấy đứa, vì khi đó HAE ĐÃ QUAY LẠI ĐỂ VẪY MẤY ĐỨA BẰNG CẢ 2 TAY!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! Thật sự, thật sự vô cùng cảm động. Hae đã khiến V-ELFs cảm nhận được tình cảm của mình hơn bao giờ hết. Đúng lúc đó Hyuk đã cởi áo khoác ngoài 1 cách sẹc xi, để lộ ra cái áo mai ô với cánh tay gầy, nhưng cũng đã được tập thể hình chút xíu rồi<3. Cậu khỉ thật sự hot lắm lắm lắm đó TT TT
Bà staff bắt đầu phát hiện ra chúng tớ và lùa như lùa vịt =)) Bà lùa ở cổng này, chúng tớ chạy sang cổng kia, bà lại chạy sang cổng kia, chúng tớ chạy vào WC, không hiểu sao lại gặp mấy ông đang đánh tá lả trong WC, thế là mấy còn vừa cười lăn cười bò vừa chạy khỏi chiếc xe máy của bảo vệ đang đuổi theo =)). Ra tới bên ngoài SVĐ, mấy đứa vẫn không thể nào thoát ra khỏi cảm xúc vui sướng tột độ. Nước mắt lúc nào cũng như chầu chực muốn ứa ra, mấy đứa lại ngồi kể lại từng động tác, từng cái nhìn, cái vẫy của mấy thằng. Thích lắm, nhớ lắm, nhưng vì lúc đó run quá nên không có ai quay hay chụp lại được. Nếu không vì bị bảo vệ đuổi thì chúng tớ đã quay được hết Sorry Sorry và đoạn Hae vẫy rồi TT TT. Dù sao vẫn có được 1 chiến lợi phẩm là bóng lưng của Hae, Kyu và lấp ló Teuk phía góc trái xD
12:30 Chúng tớ lại tiếp tục vật vờ ở cổng Mĩ Đình. Cố nhai chóp chép mấy miếng máy mình gối khô khốc nhưng nuốt không trôi. Suốt mấy tiếng trời chỉ có ngồi bấn loạn lại những giây phút hạnh phúc từ buổi sáng, chờ đợi và chờ đợi...
14:30 Theo đúng dự kiến thì giờ này V-ELFs đã phải tập trung hết rồi. Hàng ngàn người cứ ùn ùn kéo tới, chẳng mấy chốc cũng đã đông nghịt, nhưng vẫn chưa thấy bóng dáng đoàn xe Saju đâu. Một lúc sau khi staff đã tới, V-ELFs bắt đầu đứng thành hàng để chờ vào sân. Mình đứng ở hàng 8, ngay gần quán nước. Mọi người biết đấy, quán nước đó như một nỗi kinh hoàng của V-ELFs. Vì tức tối do quá đông người chen lấn và làm đổ quán nước của lão chủ quán, lão đã lấy nước chè hất vào V-ELFs ở mọi phía, sau đó nghe đâu lão còn mang dao ra dọa, và còn gọi hội tới đánh đập. Đúng là một lúc sau thấy công an tới giải quyết ẩu đả thật, nhưng những chuyện đó mình bỏ qua nhé, không nên lôi những chuyện giang hồ đấy vào fanaccount được.
16:00 Xếp hàng trong suốt 2 tiếng trời, đông người chen lấn, nóng nực, mệt mỏi. Cứ thỉnh thoảng lại thấy có một bạn ELF ngất hoặc sắp ngất. Mỗi khi đó mọi người đều cảm thấy lo lắng cho nhau. Hội mình mấy đứa đi từ sáng nên cũng thấm mệt, thỉnh thoảng có đứa kêu "Tao sắp ngất rồi", "Tao không thở được" là mấy đứa còn lại lại vội vàng quạt lấy không khí cho nhau. Thỉnh thoảng hàng người lại nghiêng ngả, dồn nén. Nhưng tiếng hô như "Lùi sang trái!" "Mở cửa ra!" hay "Xuống lòng đường!" liên tục được hô lên nhưng cũng không cải thiện được tình hình cho lắm, mãi tới khi SVĐ bắt đầu mở cửa từng chút 1 cho mọi người vào. Một lúc sau, tớ đã nhanh chân chạy vào trong SVĐ, lúc đó cảm giác như trở về với tự do vậy TT TT Không khí thoáng đãng, mát mẻ, không gian rộng rãi, chúng tớ ùa vào mà chạy như điên. Tới cổng vào trong sân thì lại phải xếp hàng, thời gian thì không lâu nhưng cổng bé mà bị dồn nén, nên tình trạng thậm chí còn tồi tệ hơn lúc ở bên ngoài. Mọi người ùa vào làm xô ngã nhau, nghe nói có dẫm lên ai đó mà tớ không rõ :-SS. Vì tất cả ùa vào nên thậm chí còn không kịp soát vé, cầm sẵn cái vé trên tay nhưng cũng chỉ mang về nhà làm kỉ niệm. Hãi nhất là lúc chú sẹc cu ri ti cầm dùi cui điện, nó kêu tanh tách như vợt muỗi ấy :(( lại còn phát ra những tia điện, rồi mấy ông vụt loạn cả lên, xém trúng đầu mình. Lúc đấy sợ tái mét, không biết làm gì, chỉ ngả người ra đằng sau khiến mấy người đằng sau cũng phải ngửa theo mình. Nhưng không làm thế chắc mình đã bị co giật rồi :(( Lần sau dù có muốn dọa hay định làm thật cũng đừng làm thế với cháu chú nhé :((
17:30 Sau khi tìm kiếm trẻ thất lạc 1 lúc, mấy đứa đã ngồi tụ tập đông đủ. Vì biết đứng trên cùng sẽ bị đẩy cho chết, nên mình đã từ rút lui xuống phía sau, sau đó ngồi an tọa và ăn chút snack để chống đói. Ngồi yên 1 lúc thì quyết định đứng dậy tìm chỗ tốt hơn, lúc đấy tự dưng được mấy chị Saju lôi vào ngồi cùng trong khu toàn Sajuers xD. Chỗ đó tuyệt lắm, cũng không quá xa sân khấu mà người ở đó khá có ý thức. Sau 1 hồi bảo ban nhau ngồi xuống thì cũng ổn định được trật tự cho tới khi concert bắt đầu. Ngồi chờ đợi chút mà loáng cái đã tới giờ G.
19:30 Concert bắt đầu muộn hơn dự kiến 30'. Mở màn là màn chào hỏi và phát biểu của MV và BTC. Rất tiếc rằng lúc đó khán giả cần ổn định lại trật tự nên không để ý mọi người trên sân khấu nói gì. Tiết mục đầu tiên là của Anh Khoa, tớ tưởng anh này máu lửa rốc riếc lắm nhưng rồi cuộc thì lại quá thiếu muối, tạo cảm giác mệt mỏi cho người xem D:. Sau đó lần lượt là Phương Vy, Lưu Hương Giang, Big Toe.... Chỉ cho tới khi Hoàng Hải diễn thì SVĐ mới thực sự lấy được nhiệt. Bài đầu tiên thì cũng bt, nhưng tới bài thứ 2 (nếu tớ không nhầm là nhạc quảng cáo vì nghe rất quen xD) thì tất cả đều bật lightstick lên và vẫy kèm với hát theo, không khí thật sự rất tuyệt vời xD (nói nhỏ luôn, lúc trước rất nhiều người không chịu bật lightstick vì sợ tốn pin =)) ). Tiết mục cuối cùng của ca sĩ VN là của Hà Anh Tuấn, thành thực mà nói mình không hứng thú lắm D:. Chuyển sang màn của ca sĩ nước ngoài. Kate Miller-Heidke ra sâu khấu với sự cổ vũ nồng nhiệt từ V-ELFs xD Âm vực của cô thì đủ làm cho mọi người ngất, cô hát tận 6 bài (nhưng hình như bài 1 trùng với bài 6 phải k o.Ô) nhưng hình như không có The Last Day On Earth ;_; Khi cô hát được độ 3, 4 bài, ai cũng nghĩ là xong rồi nên trở nên rất phấn khích khi biết SJ sắp ra sân khấu. Tuy nhiên V-ELFs đã đón hụt mấy lần liền, và để xin lỗi Heidke tất cả V-ELFs đã cùng hét vang "WE LOVE YOU!", hi vọng cô sẽ hiểu được tình cảm của V-ELFs ^^ Có lẽ vì nghe thấy vậy mà cô chạy ngay vào trong cánh gà để mượn máy ảnh, cô bảo tất cả giơ 2 tay lên để cô có thể chụp một bức hình toàn thể khán giả từ sân khấu. Tớ thật sự rất cảm động vì hành động của Heidke xD.
21:00 Màn biểu diễn của Kate Miller-Heidke gần kết thúc, các V-ELFs bắt đầu phát điên lên. MC ra sân khấu để giới thiệu khách mời tiếp theo, trong khi đó cả sân vận động không ngừng hô vang "SUPER JUNIOR SUPER JUNIOR!~". Và cuối cùng nhạc Neorago nổi lên, tất cả vỡ òa trong hạnh phúc. Tất cả vừa hát theo, vừa cầm lightstick vẫy, lại còn nhảy chồm chồm, thật sự không thể giữ nổi bình tĩnh TT TT. Chỉ tiếc rằng hầu như không có ai có thể nhìn rõ SJ trên sân khấu do sân khấu quá thấp, nhưng không vì thế mà buổi biểu diễn kém nhiệt xD. Vừa nhìn màn hình (không) lớn (lắm), vừa nhìn SJ bằng xương bằng thịt trên sân khấu, thật sự muốn khóc lắm :( Fanchant hoàn hảo, mọi người đều cuồng nhiệt, và khi ngoảnh đầu lại tớ thực sự choáng vì một BIỂN SAPPHIRE khổng lồ. Thật sự, ước mơ được sống trong 1 biển sapphire của mình đã trở thành hiện thực, không còn điều gì hạnh phúc bằng :((. Kết thúc Neorago là một phần giao lưu ngắn. Rất tiếc là không có phiên dịch nên chẳng hiểu gì hết D:, nhưng ít nhất mình cũng nên trật tự cho Teukie nói, ai đời tất cả cùng hét "Saranghae Saranghae", không thể hiểu nổi luôn ._. Cũng may về nhà xem lại fancam thì đoạn đó ngay sau khi Teuk giơ tay có chữ "Tôi yêu Việt Nam" lên :(( Nên cứ cho Saranghae như 1 lời đáp lại đi, nhỉ =)). Tiếng hét của V-ELFs lại rung trời khi nổi lên nhạc Rokkugo. Mặc dù mặc vest đen lịch lãm nhưng mấy thằng vẫn trông rất trotty =)) Cả SVD hát theo điệu Rokkugo, tuyệt vời lắm ý xD. Với cái bụng đói meo, cổ họng khô cứng và toàn thân ê ẩm, nhưng tớ vẫn không ngừng jump jump jump theo điệu nhạc Rokkugo xD Thỉnh thoảng phải nghỉ nhảy để lấy sức, rồi lại chồm chồm như cũ =)). Sang đến Haengbok, có lẽ đây là perf dễ thương nhất từ trước tới giờ TT TT. Mấy thằng không nhảy mấy, thay vào đó là chạy loăng quăng trên sân khấu và nghịch máy quay. Thằng cá và Dong béo dễ thương vô bờ bến nhé :(( Mỗi lần nó nghịch hay hôn gió vào máy quay là cả SVD như muốn nổ tung =)). Vui nữa là khi tất cả cùng chant "I sừ cố ya nò mu SARANGHAE!!!!", V-ELFs đã hét câu đó to lắm í<3333 Đoạn mấy thằng khoác vai nhau nhảy chân sáo làm mình như muốn bật khóc. Hình ảnh nhí nhảnh của chúng nó đã khiến tớ chợt nhận ra rằng, "À, đây vẫn là những thằng điên gần gũi mình bấy lâu nay thôi" xD. Kết thúc Haengbok, Sorry Sorry Remix bắt đầu nổi nhạc. Cả khán đài như muốn nổ tung, có lẽ 1 phần vì ở đó có những con người chỉ-biết-SorrySorry-mà-thôi =)). Tất cả như sẵn sàng vào bài chant, rất tiếc là chỉ có khoảng 1% là biết đấy là bản Remix =)) Trong khi SJ đang ngân nga Kajima, Kajima, Kajima thì cả sân vận động "Sorry Sorry Sorry", ngượng thối mũi =)). Lúc đó thật sự không hiểu đầu óc đang quay cuồng ở đâu, tớ nhảy và hú hét đến chóng cả mặt, không nhìn thấy gì cả, thứ duy nhất tớ thấy là một màu sapphire bao phủ kín cả sân Mĩ Đình. Tuyệt lắm, cái cảm giác được hòa mình trong biển sapphire ấy! Chẳng mấy chốc mà Sorry Sorry kết thúc, mọi người cùng chant "Super Junior" ở đoạn cuối~
Kết thúc buổi diễn, SJ cuối gập người cảm ơn fan, sau đó nói 1 lời chào tạm biệt ngắn ngủi. Các anh đi dần xuống cánh gà trước sự tiếc nuối của V-ELFs. Tới lúc này Hae còn nán lại 1 ít trên sân khấu, dí mặt vào camera và vẫy tay chào. Lúc đó thật sự không thể chịu nổi :(. Một lúc sau, trên sân khấu giờ chỉ còn bóng dáng của staff chương trình. Đèn SVĐ được bật lên, lúc đó người tớ như muốn khuỵu xuống. Không thể hiểu nổi mình đang nghĩ gì, cái hình ảnh 8 người cúi chào, cái hình ảnh Hae vẫy tay đó, thật sự mình không muốn nhìn chút nào. Bỗng dưng thấy sợ, sợ khi phải thấy SJ đi. Mình bật khóc, khóc nức nở là đằng khác. Lúc đấy chỉ muốn nằm lết ra hẳn sân cỏ để có thể gào khóc một cách thoải mái nhất. Bỗng dưng một góc SVĐ hét ầm lên, mọi người đổ xô ra phía cửa nơi xe của SJ ra về, ai cũng cố gắng nhìn SJ lần cuối. Mình thì không. Mình luôn sợ khi phải nhìn thấy bóng lưng của người ta, sợ cái cảm giác SJ sẽ dần xa mình. Và rồi chỉ biết đứng đấy khóc, khóc cho tới khi lòng nhẹ nhõm thì thôi. Giờ nghĩ lại, không biết cảm giác thật sự khi đó như thế nào? Một mặt thì hạnh phúc lắm, vui sướng lắm, vì tất cả những gì trải qua trong suốt 16h vừa rồi không phải là một giấc mơ. Mình thật sự đã nhìn thấy SJ, thật sự đã được SJ vẫy, thật sự đã hòa mình vào biển ELF, biển sapphire tuyệt đẹp. Nếu như lần đầu khóc ở sân bay vì biết rằng mình đã chạm được vào giấc mơ, thì khi tới lúc này lại có cảm giác như mình vừa tuột mất nó. Tâm trạng nặng nề khi nghĩ rằng 1 ngày trôi qua quá nhanh, SJ tới quá nhanh mà đi cũng quá nhanh. Nhưng dù thế nào đi chăng nữa, tớ cũng không có gì để hối tiếc cho ngày hôm đó cả, có chi cũng chỉ tức mình không đủ bình tĩnh để có thể lôi máy ảnh ra mà chụp lại những khoảnh khắc đáng nhớ nhất của cuộc đời. Nghĩ lại, hình ảnh Hae cười tươi và vẫy tay mình, hay Teuk vẫy và cười mỉm ở sân bay, dù không được ghi lại trên bất cứ tấm hình nào, nhưng nó như khắc sâu vào trong tâm trí tớ vậy (:
AFTERMATH: 28.03 - 31.03
Sau một hồi vật vạ ngoài đường để bắt taxi thì tớ cũng có thể bình yên trở về nhà. Cơ thể mỏi nhức, bẩn thỉu nhưng không thể lết người đi tắm rửa luôn được mà phải để tới sáng mai. Nghỉ ngơi một lúc thì ngồi trước máy tính, onl và ngồi thẩn thơ một lúc đã tới 4h sáng. Dù rất buồn ngủ nhưng tớ không thể ngủ, chính xác là không muốn ngủ, vì cứ nghĩ rằng chỉ sau 1 giấc ngủ là mình sẽ quên đi những gì của hôm trước. Chỉ muốn thức mãi để những kí ức đó còn đọng mãi trong đầu. Đến khoảng 2h đêm thì trên 2sao có tin Teuk và Hae vẫn còn ở VN, lúc đó lại bước vào kì đấu tranh tư tưởng. Muốn gặp lại các anh lần nữa nhưng cơ thể đau nhức thì không cho phép. Thế là quyết định đi ngủ mà không suy nghĩ gì thêm, nhưng có vẻ không được, vì chỉ ngả người xuống gối thôi là nước mắt lại tuôn. Thiếu ngủ, đói bụng, 5h sáng mới thật sự ngủ được nhưng hẹn giờ báo thức lúc 8h30, vì cái ý nghĩ 2 thằng vẫn ở lại mà mình còn nằm trên giường thì không thể chịu được. Dù có không bám theo thì cũng nhất quyết phải thức.
Thế là đấu tranh 1 lúc thì quyết định 4h chiều ra Fraiser Suites. Ở đây thì hiển nhiên không gặp được SJ, hỏi thăm 1 lúc thì biết là đã check out lúc trưa. Nhưng tớ cũng không hối hận gì hết! Tớ đã nhìn thấy chiếc cầu thang mà mấy thằng đứng chụp ảnh ahhhhhhhhhhhhhhhhh. Cứ nghĩ rằng cách đây 24h, 8 thằng đã đứng toe toét cách nơi mình đang đứng có vai mét khiến chúng tớ phát điên lên ấy TT TT Lang thang ở đấy 1 lúc, biết rằng 99% là sẽ không thể gặp SJ nhưng vẫn cố nấn ná để chờ đợi kì tích của 1%. Hỏi thăm mấy chú bảo vệ, người ở đó thì tam sao thất bản =)) Nhiều người kể nghe điêu đến buồn cười =)) Thế là sau 2h, giờ cũng khá muộn nên mấy đứa quyết định giải tán. Định làm liều 1 quả chạy vào chỗ cầu thang chụp ảnh nhưng không dám :))
Do hôm 27 đó, buổi sáng thì chỉ làm 1 hộp xôi, tới trưa thì không ăn gì, tối cũng vậy. Có chi thì cũng chỉ là ít bánh gối xẹp lép cộng vài gói bim bim. Đêm hôm trước thì ngủ có 4 tiếng, đêm sau concert thì cũng ngủ có 5 tiếng. Rốt cuộc là tớ đã thiếu ăn, thiếu ngủ trầm trọng, và sáng hôm sau nhảy lên cân thì phát hiện ra rằng MÌNH ĐÃ SỤT MẤT 3KG!!!! Mấy hôm sau ăn đã đời để bù lại những gì đã mất, và may thay tăng thêm được 1kg :))
1 hậu qủa khác do việc vật vờ cả ngày ngoài đường, không có chỗ ngồi tử tế, không chen lấn xô đẩy nên người tớ đã bị ê ẩm mất mấy hôm liền. Hôm 28 người như muốn rụng rời nhưng vẫn cố lết xác ra khỏi nhà ._.
Dạo này bị tự kỉ nặng nề. Thật sự là cứ nghĩ tới hôm đó, hay ngồi nghe Haengbok, Neorago, Rokkugo, Sorry Sorry hay bất cứ bài nào của SJ, là tớ muốn bật khóc. Thậm chí lúc nghe cô giảng Kiều trên lớp, có nói về cái gì đại loại là hạnh phúc, yêu đương, rồi cảm ơn... mắt tớ đã rơm rớm đấy =)) Tự thấy mình như 1 con ngốc, nhưng biết sao được, cái cảm giác từ hôm ấy nó vẫn sục sôi trong lòng. Nhiều lúc nghĩ lại thấy như mình vừa mơ một giấc mơ dài, và như không muốn tỉnh mộng, tớ cứ cố nghĩ hoài về ngày hôm đó. Thậm chỉ cái ruy băng của ELF tớ vẫn không chịu tháo ra cho tới ngày hôm sau.
Nếu "hạnh phúc", "hồi hộp" là cảm xúc trong những ngày chuẩn bị và chờ đợi SJ đến, thì 27/03 vừa lẫn lộn "hạnh phúc tột cùng", một chút "nuối tiếc", và 1 thứ cảm xúc không thể tả nổi, chỉ biết rằng nó đã khiến tớ òa khóc trong sung sướng. Sang tới những ngày kề sau đó, thật sự "buồn", "nhớ", thật sự muốn quay lại ngày hôm đó để được sống trong biển sapphire một lần nữa. Lâu hơn nữa, khi mà cái cảm giác đấy mất đi, nghĩ lại về ngày tuyệt vời đó, tất cả những gì còn trong tớ là "niềm hạnh phúc", và trên hơn hết là niềm tự hào, "tự hào" là một V-ELF.
Các anh đã đi thật rồi, tớ sẽ không khóc nữa, vì tớ biết SJ yêu Việt Nam và hãy cùng tin tưởng rằng 13 chàng trai của chúng ta sẽ trở lại!
Sẽ không bao giờ quên đâu, cái ngày tôi chạm vào ước mơ lớn nhất của cuộc đời mình!